|
i want to take you to abandoned houses so that you can see what the inside of my heart looks like. i read
oh lover loveraged
June 2014
July 2014
August 2014
September 2014
October 2014
November 2014
|
|
dix-neuf
Wednesday, August 27, 2014 @ 11:46 PM
![]() ![]() Tất cả vốn liếng tôi có trong tay là một cái tôi mờ nhạt hay hoang mang. Tôi hoang mang lúc 8 giờ tối không biết giữa tây ban nha và ý thì chọn học ngôn ngữ nào. Tôi hoang mang giữa một chiều mưa sau khi hóng hớt được kế hoạch phấn đấu cho một công ăn việc làm của đứa bạn cùng lớp. Tôi hoang mang lúc năm 3 đại học vì vẫn chưa thể phát âm chuẩn xác bốn nguyên âm mũi chết tiệt trong tiếng pháp. Tôi hoang mang bắt gặp mình trong một câu văn buồn chết đi được, hoang mang vì những ca từ và những giai điệu phiền muộn và những cảm xúc lúc nào cũng pha một chút buồn bã bảng lảng mà tôi nên vứt mẹ nó đi. Cười những câu chuyện phiếm, hùa theo những câu chửi thề, tôi gắng gượng sưởi ấm mình giữa mùa hè ẩm ương của thành phố. Cơn mưa rào tầm tã ập về thật nhanh tôi chẳng kịp chống đỡ và thế là trong màn mưa ầm ĩ ấy tôi lại thấy mình đi lạc trong những cảm xúc không đầu không cuối. Ướt sũng và thảm hại. Tuổi hai mươi không yêu dấu đầy rầy những vấn vương và đơn côi nửa mùa đang đến như thế. Vậy thôi.
“Almost.
It’s a big word for me.
I feel it everywhere.
Almost home.
Almost happy.
Almost changed.
Almost, but not quite.
Not yet.
Soon, maybe.
I’m hoping hard for that.”
|
|
dix-huit
Tuesday, August 12, 2014 @ 4:19 AM
Mỗi khi tỉnh dậy lúc giữa đêm tôi chỉ muốn khóc. Bởi vì hình thức ban sơ nhất của đau khổ là nước mắt. Tôi muốn đẩy cái cảm giác này ra ngoài. Nhưng không được. Những viên thuốc an thần không diệt trừ nổi những giấc mơ đan lồng không đầu không cuối nhiễu nhiễu loạn loạn mà chính tôi cũng không nhớ. Tôi muốn làm gì đó để vắt kiệt sức lực mình để mỗi khi đặt lưng nằm xuống chỉ còn tôi và và một nhịp thở đều đều.Gọi điện rủ một đứa bạn đi ăn trưa. Nó bảo buồn ngủ lắm. Nhắn tin rủ một đứa khác đi đâu đó. Nó bảo bận rồi. Đời tôi là một chuỗi thất bại. Danh bạ điện thoại của tôi là một chuỗi những con số vô dụng. Những mối quan hệ của tôi là một chuỗi mông lung đéo vững bền. Đêm khuya của tôi là một chuỗi những cảm xúc khổ sở. Tôi không có chỗ đứng. Tôi cảm thấy mình chỉ là người thừa. Bởi vì thiếu thốn nên lúc nào tôi cũng đòi hỏi thế đấy. |
|
dix-sept
Saturday, August 2, 2014 @ 2:55 AM
Tôi ước mình có thể viết ra một điều gì đó dài thật dài để đẩy đi xa được cái cảm giác trống trải trong mình. Tôi nhớ lại lời của L, rằng "Mỗi sáng thức dậy thấy lòng mình lạnh đi một ít".Bố ghé qua. Tôi chẳng thể nói rằng bố về nhà nữa. Bố thay bóng đèn trong phòng. Thế là sau một tỉ năm căn phòng này đã bớt đi chút tăm tối. Bố, bằng một việc làm thật nhỏ bé, trên một phương diện thật đơn sơ và xa xôi, vẫn là người hùng. Tôi có chút vui. Và thật nhiều chút buồn. Cười cười nói nói, lố bịch hơn nữa là cười cười nói nói trên một trang mạng xã hội để làm gì cơ chứ? I'm so miserable but I laugh at everything hahaa. |