|
i want to take you to abandoned houses so that you can see what the inside of my heart looks like. i read
oh lover loveraged
June 2014
July 2014
August 2014
September 2014
October 2014
November 2014
|
|
dix-neuf
Wednesday, August 27, 2014 @ 11:46 PM
![]() ![]() Tất cả vốn liếng tôi có trong tay là một cái tôi mờ nhạt hay hoang mang. Tôi hoang mang lúc 8 giờ tối không biết giữa tây ban nha và ý thì chọn học ngôn ngữ nào. Tôi hoang mang giữa một chiều mưa sau khi hóng hớt được kế hoạch phấn đấu cho một công ăn việc làm của đứa bạn cùng lớp. Tôi hoang mang lúc năm 3 đại học vì vẫn chưa thể phát âm chuẩn xác bốn nguyên âm mũi chết tiệt trong tiếng pháp. Tôi hoang mang bắt gặp mình trong một câu văn buồn chết đi được, hoang mang vì những ca từ và những giai điệu phiền muộn và những cảm xúc lúc nào cũng pha một chút buồn bã bảng lảng mà tôi nên vứt mẹ nó đi. Cười những câu chuyện phiếm, hùa theo những câu chửi thề, tôi gắng gượng sưởi ấm mình giữa mùa hè ẩm ương của thành phố. Cơn mưa rào tầm tã ập về thật nhanh tôi chẳng kịp chống đỡ và thế là trong màn mưa ầm ĩ ấy tôi lại thấy mình đi lạc trong những cảm xúc không đầu không cuối. Ướt sũng và thảm hại. Tuổi hai mươi không yêu dấu đầy rầy những vấn vương và đơn côi nửa mùa đang đến như thế. Vậy thôi.
“Almost.
It’s a big word for me.
I feel it everywhere.
Almost home.
Almost happy.
Almost changed.
Almost, but not quite.
Not yet.
Soon, maybe.
I’m hoping hard for that.”
|