i want to take you to abandoned houses so that you can see what the inside of my heart looks like.

i read
oh lover lover

aged
June 2014 July 2014 August 2014 September 2014 October 2014 November 2014


dix-huit
Tuesday, August 12, 2014 @ 4:19 AM
Mỗi khi tỉnh dậy lúc giữa đêm tôi chỉ muốn khóc. Bởi vì hình thức ban sơ nhất của đau khổ là nước mắt. Tôi muốn đẩy cái cảm giác này ra ngoài. Nhưng không được. Những viên thuốc an thần không diệt trừ nổi những giấc mơ đan lồng không đầu không cuối nhiễu nhiễu loạn loạn mà chính tôi cũng không nhớ. Tôi muốn làm gì đó để vắt kiệt sức lực mình để mỗi khi đặt lưng nằm xuống chỉ còn tôi và và một nhịp thở đều đều.

Gọi điện rủ một đứa bạn đi ăn trưa. Nó bảo buồn ngủ lắm. Nhắn tin rủ một đứa khác đi đâu đó. Nó bảo bận rồi. Đời tôi là một chuỗi thất bại. Danh bạ điện thoại của tôi là một chuỗi những con số vô dụng. Những mối quan hệ của tôi là một chuỗi mông lung đéo vững bền. Đêm khuya của tôi là một chuỗi những cảm xúc khổ sở. Tôi không có chỗ đứng. Tôi cảm thấy mình chỉ là người thừa. Bởi vì thiếu thốn nên lúc nào tôi cũng đòi hỏi thế đấy.





« ealier later »