|
i want to take you to abandoned houses so that you can see what the inside of my heart looks like. i read
oh lover loveraged
June 2014
July 2014
August 2014
September 2014
October 2014
November 2014
|
|
seize
Thursday, July 24, 2014 @ 2:16 AM
2 fucking am
and everyone is sleeping
![]() |
|
quinze
Sunday, July 20, 2014 @ 12:04 AM
Do ảnh hưởng của bão, thành phố mưa suốt từ khi mặt trời rực rỡ trên đỉnh đầu. Mưa rồi nắng rồi mưa và mưa. Tôi chọn một ngày thứ bảy được tẩm chút hương vị giông tố để thò mặt ra đường. Hẹn sáu giờ nhưng một tiếng sau chúng nó mới xuất hiện, ồn ào và ríu rít đến mức đôi khi lố bịch. Trong những phút giây đợi chờ, tôi những mong đừng ai đến cũng được.Mưa nặng hạt quãng tám giờ. Mưa rơi vào mặt như những cú đấm tí hon. Cái áo gió tôi mang trên mình thật tuyệt vời: màu sắc bắt mắt, mỏng tang và thấm nước. Những người bạn đại học của tôi chạy xe chầm chậm trong lo lắng và buông lời nguyền rủa cơn mưa. Tôi nhớ lại một tối thứ bảy lúc muộn màng, tôi, Th và Hi phóng xe trên con đường ven hồ trong làn mưa cùng những nỗi sầu muộn rất khác nhau và những bất an về bản thân và tương lai. Chúng tôi chẳng có gì ngoài đêm tối, gió, những giọt nước ướt mặt, những run rẩy vì lạnh, những lọn tóc ướt, tiếng hò hét tuyệt vọng và cuối cùng là vài tiếng cười vang. Còn tôi, hôm nay tôi có cơn mưa mùa hạ thấm đẫm vào cơ thể qua hai lớp áo, có đêm tối, có cơn đường đê cỏ mọc xanh rì, có mình tôi sải bước qua những ngôi nhà cửa đã đóng kín, có ánh mắt của người đi đường nhìn tôi kì lạ, có nước lõm bõm trong giầy khiến tôi cứ ngỡ mình đang bước đi trên mặt biển. Không có tự tin, không có an toàn, không có ổn định, không có mái ấm, không có tình yêu, không có mặt trời, mặt trăng hay những vì sao. Tôi những mong mình có thể cứ bước đi mãi, đi mãi, rằng cái vỉa hè chiều rộng khoảng 1m này sẽ không bao giờ kết thúc, rằng cơn mưa này sẽ gột sạch mọi ưu phiền trong tôi, rằng tôi sẽ không rẽ phải và xuống dốc, không gì cả. |
|
quatorze
Thursday, July 17, 2014 @ 12:44 PM
Buổi trưa mưa gió ẩm ướt và một cốc mì model ăn kèm bò khô gợi tôi nhớ về những ngày mưa cấp 3 nhóm 5 đứa con gái kéo nhau vào quán ông già xì xụp ăn mì rồi dõng dạc gọi thêm bánh chả quay lò vi sóng nóng hổi cùng một cốc trà chanh cỡ bự. Đó chẳng phải là một nhóm bạn tâm đầu ý hợp hay có nhiều kỉ niệm cùng nhau gì cho cam. Nhưng những ngày mưa gió lạnh lẽo được sưởi ấm bằng một bữa trưa vừa tạm bợ vừa no căng đó thì sống mãi trong lòng tôi. Khi không cảm thấy hạnh phúc, tôi hay để mình đi lạc vào trong những nỗi hoài nhớ ngớ ngẩn phát rồ phát dại.
H ngồi ngay bên cạnh tôi, than thở "Đời đéo có gì vui bà nhở". Ờ.
Đéo thể nào mà move on được.
|
|
treize
Wednesday, July 16, 2014 @ 2:05 AM
every time i dream about people i know, i end up crying like a piece of shiti wish i could sleep for 3 years then wake up and feel nothing at all i wish i could sleep like normal people i wish i could sleep at night and wake up in the morning Labels: it's raining outside and i feel rain in my heart, listening to the rain with a cigarette |
|
douze
Tuesday, July 15, 2014 @ 10:38 AM
Không biết facebook có cái gì béo bổ mà tôi lại vào nhiều thế. Đang nghỉ hè nên cũng chẳng có cập nhật gì từ trường lớp cả. Bạn bè, những ai tôi có thể hang out cùng đều đang hoặc quá bận rộn với cuộc sống của riêng họ, hoặc đang ở xa cả vạn dặm, hoặc một tỉ năm mới đăng nhập facebook một lần. Tìm kiếm gì trong list friend ít ỏi ấy chứ? Họ đi ngủ lúc trước lúc nửa đêm và thức dậy khi mặt trời lên rực rỡ. Còn tôi, tôi cứ loay hoay giữa đêm và ngày, giữa thao thức và ngái ngủ, giữa thực tế và những ảo tưỏng tự tạo, tôi lẫn lộn hết cả. Cũng chẳng còn ai để chuyện phiếm cho quên ngày tháng giờ giấc.
Tôi thấy mình ngày càng trôi xa khỏi bà. Bố mẹ thì không nói nữa, chúng tôi đã lạc mất nhau từ lâu lắm rồi. Cùng lúc ấy, bạn bè đồng trang lứa ngày càng trôi xa khỏi tôi. Hay nói đúng hơn thế giới của chúng tôi đang trôi xa khỏi nhau. Họ chuyển dịch, họ tốt đẹp hơn còn tôi cứ mắc kẹt mãi ở cái chốn bồng bềnh buồn bã cô đơn này. Post vài cái ảnh từ những bộ phim tôi xem, chia sẻ vài bài nhạc... tất cả những điều ấy nhằm để làm gì chứ? Là một tín hiệu cầu cứu, là một sự tìm kiếm kết nối hay chẳng qua chỉ là tôi đang độc thoại?
Labels: how can one feel so alone in a city of millions? |
|
onze
Monday, July 14, 2014 @ 10:39 AM
Tôi chẳng mấy khi viết blog khi tâm trạng bình thường, thế nên viết khi thấy vui vẻ thì lại càng hiếm. Nói ra bất cứ cái gì ở bất cứ đâu cũng sợ mình đã nói thừa cũng sợ mình thật annoying thật drama queen thật attention whore, bởi vì cả đời lúc nào cũng thấy bất an cũng thấy mình là kẻ ngoài cuộc là nỗi phiền muộn là gánh nặng.Chẳng còn cái gì vui nữa. Tháng 8 Hà sẽ đi Pháp, dự tính là 7 năm mà chắc là không thể năm nào cũng về thăm nhà, mới nghĩ đến thôi tôi đã thấy buồn kinh khủng. Không còn nữa những lần Hà thi đỗ gọi tôi đi ăn pizza và hai đứa luyên thuyên bao nhiêu thứ trên đời, cười vào mặt người khác, cười vào mặt chính mình, rồi kéo nhau ra cái ban công bé bé ấy ngồi uống cacao đánh đá mà nói về những cảm xúc điên rồ của mình. Không còn nữa những buổi chiều tôi bảo Hà trốn học đi quanh quanh cái khu bờ hồ, Hà lúc nào cũng quát ầm ĩ là tôi đi nhanh quá. Không còn nữa những cú điện thoại buổi sáng với lối nói vừa la hét vừa than thở "Mày có định dậy học bài không đấy?" "Mày có định đi thi không hả?" "Mày vẫn đang ngủ đúng khônggg cái con lười biếng kia?". Không còn nữa những buổi trưa vật vờ ở trường, chán đến độ chúng tôi nhảy xe buýt đi lang thang rồi tìm ra một quán cà phê biệt thự kiểu Pháp cũ kĩ với một cây bưởi đầy hoa thơm nức mũi, ở đó tôi bật Pale blue eyes, uống những 2 cốc sinh tố bơ và dạy Hà hút thuốc. Hà vừa ho sặc sụa vừa cười ngất lên ngất xuống với cái ý nghĩ rằng nếu như bị mẹ phát hiện thì hình ảnh con ngoan trò giỏi này phải vớt vát như thế nào đây. Không còn nữa những tấm thiệp vào mỗi dịp lễ với lời lẽ hết sức sến súa và những câu văn tiếng Pháp thỉnh thoảng sai chính tả, sai ngữ pháp. Mới nghĩ đến thôi tôi đã thấy cô đơn kinh khủng. Ai sẽ điên cuồng gọi 10 cuộc điện thoại để bắt tôi dậy đi thi dù sau đó tôi đã nộp giấy trắng bởi đầu óc chỉ có thể nghĩ đến buổi tối buổi tối hôm đó mình có một cuộc hẹn. Ai sẽ cùng tôi bắt xe 02 từ trường ra bờ hồ rồi lếch thếch lôi nhau vào Tràng Tiền plaza, ngại ngùng cảm ơn những người giữ cửa, mua khoai lắc ăn rồi trèo lên sân thượng của tòa nhà xa xỉ hào nhoáng nhưng thiết kế vô cùng xấu xí ấy để nghe gió táp từng cú vào thẳng mặt mình? Ai sẽ viết vài lời cảm ơn rằng nhờ có tôi mà người đó có thêm niềm tin vào chính mình, ai sẽ nói với tôi rằng tôi có thể mang đến những điều tốt đẹp cho cuộc đời này đây?
Cái quán cacao, nơi chúng tôi ngồi đợi thành phố lên đèn, ngắm những dòng xe cộ cắt nhau và ngóng chờ một vài khoảnh khắc hiếm hoi của một cặp đôi tóc đã phai màu nắm chặt bàn tay cùng nhau qua đường, cái quán be bé ấy cũng đã đóng cửa rồi. Còn lại gì nữa đâu.
Bây giờ đã là ngày 14. Tôi những mong tháng 8 đừng đến. Dù tháng 7 cũng đâu có gì vui, mà trái lại còn rất buồn và dài lê thê. Kết thúc nào cũng làm tôi buồn. World Cup cũng đã hết rồi, anh bình luận viên đã nói một lời cuối cho đội tuyển Agrentina "Và có lẽ đã hết thật rồi" khi nỗ lực ghi bàn vào những phút cuối cùng của một cầu thủ áo xanh thất bại. Còn lại gì nữa đâu. Tại sao họ vẫn khóc, tại sao mắt họ vẫn rưng rưng, tại sao vẫn có những cánh tay đưa lên quệt mắt vội vàng? Không phải người ta vẫn thường nói chẳng có gì nên nuối tiếc một khi đã cố gắng hết sức sao? Haa, tôi chẳng quan tâm đến bóng bánh mấy đâu.
|
|
dix
@ 8:27 AM
![]()
Super poor kids
With nothing but dead friends.
Poor in wealth.
Poor in spirit.
Pour in abandonment. Add struggle
A lack of encouragement. A lack of love
Or just love from all the wrong sources.
|
|
neuf
Friday, July 11, 2014 @ 4:20 AM
Thôi nhớ không gọi là mùa hè nữa gọi là mùa buồn mùa chia li mùa còn lại mỗi một mình ở đây mùa đóng vai nạn nhân mùa dm sao các bạn đua nhau đi nhập học ở mấy cái xứ sở xa xôi khỉ gió gì thế. |
|
huit
Friday, July 4, 2014 @ 3:43 AM
i thought things were getting better and maybe maybe i was still a piece of shit but i deserved to be happy or be loved but nah i was wrong i was fucking wrong. |
|
sept
Wednesday, July 2, 2014 @ 1:59 AM
Tôi thích khoảng thời gian này: lười biếng ngủ ngày được miễn nhiễm hoàn toàn với cái nắng nóng mùa hè dù giấc ngủ thật chập chờn và chỉ cần một tiếng mưa rơi rất nhẹ thôi là tôi lẫn lộn ngay giữa thực và mơ. Tôi nằm mơ mình chết. Tỉnh dậy vẫn còn thấy nước lõm bõm trong tai. Những giây phút đầu tiên sau một giấc ngủ thật là cực hình. Nhưng mưa đêm, phải nói làm sao đây, thật dịu dàng.Labels: i think i like you so much that i don't even mind watching boring movies with you |