i want to take you to abandoned houses so that you can see what the inside of my heart looks like.

i read
oh lover lover

aged
June 2014 July 2014 August 2014 September 2014 October 2014 November 2014


vingt quatre
Tuesday, October 14, 2014 @ 2:34 AM
Tôi là cái đồ của nợ chính hiệu. Về nhà lúc một giờ sáng, tôi thấy cái ổ của mình đã được dọn gọn gàng sạch sẽ, tôi thấy một nồi cà ri gà bà bảo đun lên cho nóng và những chiếc bánh mì đã ỉu nhưng mùi thơm vẫn còn, tôi thấy nửa quả bưởi và một quả ổi bà để phần tôi. Thế mà tôi đây, cái đứa trẻ con buồn rầu lại lang thang ngoài đường lúc đêm tối, ngửa cổ nhìn trời cao trăng sáng ánh hồng trong màn sương muộn lành lạnh, tưởng tượng viễn cảnh những chiếc xe tải sặc mùi xăng xe bụi đường chạy hướng ngược chiều kia tông vào tôi rồi mơ màng, rồi ngồi bệt ở một góc cầu thang bụi bặm vắng người hoặc ở một cái sân chơi trong khu dân cư ở đâu tôi cũng không biết mà nhìn chuột chạy và nghe chó sủa đuổi tôi đi. Tôi than cuộc đời này sao buồn thế, tôi thấy mình bụi đời ngây thơ, NH bảo trông chúng tôi thật khổ như hai đứa không nhà không cửa không chốn dung thân. Tôi bật Homeless club kid và bảo ừ rồi cười haha như thể rất vui rất tự hào. Điệu nhạc buồn, điếu thuốc thơm, bóng đêm im lặng, thành phố cô đơn và những đứa trẻ thì u sầu không lối thoát.

Tôi tự hỏi có phải ai ở cái tuổi này cũng cảm thấy giống mình không. Những người khác có ghét bản thân nhiều như tôi ghét chính mình không? Họ có mang vác những nỗi buồn nửa vời trời ơi đất hỡi không tên nặng nề u ám ám ảnh dai dẳng không nguôi như tôi mang không? Người ta có buồn lâu một nỗi buồn bé xíu như tôi buồn mãi không? Ôi những thắc mắc mang màu xám đặc quánh cô đơn của tôi, đến bao giờ mới thôi, đến bao giờ mới có lời hồi đáp. 

Bà hay mắng, hay chửi, những từ ngữ thậm tệ nhất, bậy bạ nhất, tổn thương nhất. Một kiểu yêu thương kì quặc. Nhưng trên đời này có ai thương tôi nhiều bằng bà. Sau bao nhiêu những lần tôi nổi điên nói hỗn, sau bao lần tôi quay lưng bước đi rầm rập rồi đóng sầm cửa phòng, sau bao lần tôi gào lên cãi lại, vẫn đấy một bát cơm nóng, một nồi thịt rang cháy cạnh thơm lừng, một bát nước rau luộc dầm sấu, một bữa cơm ừ thì neo người nhưng đủ đầy bà nấu cho tôi. Ôi xin cuộc đời hãy nương nhẹ, để tôi được làm đồ của nợ ích kỉ bé bỏng mãi mãi, cho tôi được vừa quẹt mắt mừng vui nửa vời trong phút chốc vừa tự ghét mình thế này thôi.



« ealier later »