|
i want to take you to abandoned houses so that you can see what the inside of my heart looks like. i read
oh lover loveraged
June 2014
July 2014
August 2014
September 2014
October 2014
November 2014
|
|
six
Thursday, June 26, 2014 @ 1:17 PM
Sorrow found me when I was young
Sorrow waited sorrow won Mỗi khi nghe hai câu hát này tôi cảm thấy một nỗi buồn mênh mang vô bờ gần như nhấn chìm mình xuống sâu lòng đất và tôi có thể nằm đó, nằm đó mãi mãi. Thế nào là "sorrow won"? Có cần phải vận dụng đến tận cái chết hay là tôi đây, ngay lúc này, kể cả khi có ở đỉnh cao của vui vẻ, đỉnh cao của cười nói đến thắt tất cả các thớ cơ ở bụng lại thì bỗng ngập ngụa trong một nỗi buồn mơ hồ. Ngay giữa niềm vui tôi luôn sợ niềm vui biến mất. Tôi tin rằng có những người sinh ra với phẩm chất buồn trong máu. Một niềm tin mãnh liệt khác: tôi không có khả năng đem đến hạnh phúc cho bất kì ai. Thật là ngu ngốc. Tôi chứng minh cho cái niềm tin hồ đồ ấy bằng sự thờ ơ, bằng im lặng, bằng từ chối biểu lộ, bằng quay lưng, bằng xua tay, bằng đôi khi hét vào mặt đối phương: "không quan tâm!". Không có gì để bào chữa cho chính mình, thế nhưng mỗi khi nghe ai đó trách móc thì tất cả các tế bào trong người tôi bỗng trở nên rã rời nhưng ơn trời, tôi vẫn giữ lại được cái nét mặt dửng dưng. Mịa, phụ huynh phối gen kiểu gì để giống ai mà bản tính lại quái thai ngâm axit thế này chứ? Labels: buồn thối mẹ người vì làm vỡ lọ nước hoa, đang cãi nhau với toàn thế giới |