|
i want to take you to abandoned houses so that you can see what the inside of my heart looks like. i read
oh lover loveraged
June 2014
July 2014
August 2014
September 2014
October 2014
November 2014
|
|
vingt deux
Tuesday, September 30, 2014 @ 2:59 AM
"Hai chúng tôi nằm ngửa ra giường, nhìn lên trần nhà và tự hỏi không hiểu Thượng đế đã làm ăn ra sao mà khiến cho cuộc đời buồn làm vậy."Tôi đếm giờ giấc và ngày tháng chẳng để làm gì. Ngày trôi qua ngày như là một cực hình. Ban ngày khi ở giữa con người, tôi mượn họ làm niềm vui để cười đùa quên đi thoáng chốc, rồi tôi rơi xuống, rồi tôi chán ghét bản thân, rồi tôi chờ đợi hoàng hôn, khoảnh khắc điêu tàn huy hoàng nhất của một ngày, rồi tôi chờ đợi đêm tối khi tôi còn lại một mình. Đêm tối, tôi nằm đây cảm thấy khổ sở kinh khủng, tự hỏi rồi mình sẽ ra sao, làm cách nào để đi qua hết những mệt mỏi và buồn rầu không tên này. Tôi khắc khoải giam mình giữa bốn bức tường, tự hỏi giữa cảm thấy và không cảm thấy cái nào sẽ tốt hơn. Tôi không muốn nữa cứ mang mãi bên mình những uể oải chán nản u sầu. Đôi khi đôi khi đi trên đường ước ao một cái xe tải sẽ lao vào mình. Và mọi thứ chấm dứt. Mọi hoang mang lạc lõng, mọi khốn khổ do tôi tự tạo ra này sẽ vĩnh viễn không còn nữa. Giống như một cảnh phim quay chậm, mọi thứ ùa về trong một giây tôi bay lên và rơi. Bao nhiêu niềm vui và nỗi buồn, tôi sẽ cảm nhận hết trong một lần, cho mãi mãi. Và sẽ không còn nữa, tôi không bao giờ phải cảm thấy khổ sở nữa. Ấy thế nhưng tôi vẫn chưa đủ dũng cảm để chết. Yên tâm. To die by my side, well, it's not a heavenly way to die. Tôi hi vọng một phép màu. Để rồi tuyệt vọng đến phát khiếp lên được. |
|
vingt et un
Tuesday, September 16, 2014 @ 4:14 AM
Some one please let me go home take me home build me home be my home fix me save me. I don't want this loneliness anymore. Cô chiêu lông bông không tài năng không cố gắng không ước mơ không hi vọng không cảm thấy hạnh phúc và hay đòi hỏi. Dcm tự cười vào mặt mình một phát. Hahaha.
|
|
vingt
Sunday, September 14, 2014 @ 8:25 PM
Vài đứa bạn hỏi tôi "Mày định thế nào". Mẹ, đéo ai biết được. Chúng mày biết không?Trống rỗng trống rỗng trống rỗng trống rỗng trống rỗng rỗng rỗng lắm. Chẳng hiểu tại sao dạo này tôi hay thấy cô đơn đến phát khiếp lên được. Cũng chẳng biết viết ra thế nào. Dù có những lúc trong đầu trong lòng tưởng như nổ bùm tan hoang đến phát hoảng. Đúng là được voi đòi 2 bà tiên. |